Đỗ trung quân bị bắt

Năm 2002 tôi đã trình làng tập truyện ngắn “Cô bé bỏng Bên Giàn Hoa Giấy Đỏ”**. Vào tập truyện nầy tôi có viết truyện ngắn “Tình Yêu mong mỏi Manh” để nói tới người nhạc sĩ bội nghĩa mệnh, cạnh bên Văn Thạch và ái tình kỳ kỳ lạ của anh. Anh đang chọn bài xích thơ “Bài học tập Đầu mang đến Con” của nhà thơ Đỗ Trung Quân nhằm phổ nhạc thành bài xích hát “Quê Hương”. Bài xích hát nầy đã gây một giờ vang khủng trong nước và hải ngoại.

Bạn đang xem: Đỗ trung quân bị bắt

Đâu là sự thật định kỳ sử đã hình thành giá trị của bài hát Quê Hương?

Bài hát quê nhà ra đời trong một giai đoạn lịch sử đầy phát triển thành động. Những người dân cộng sản đã trọn vẹn thất bại trong câu hỏi áp đặt nhà nghiã làng mạc hội trên mảnh đất miền nam bộ Việt Nam. Suốt từ năm 1975 cho đến cuối những năm 1990, hàng vạn người miền nam Việt Nam với ngay khắp cơ thể Miền Bắc XHNC cũng theo lần lượt rời quăng quật thiên đường cộng sản để ra đi kiếm đất sống. Kẻ đi vượt biên, fan đi hợp tác và ký kết Lao Động quốc tế và không bao giờ còn muốn trở lại Việt Nam. Tại sao? câu hỏi nầy hãy để cho những ai còn tồn tại lương tri trả lời một bí quyết trung thực với đầy đủ. Để bào chửa cho phần đông hành vi tồi tệ, thất nhân tâm, nhà nuốm quyền cùng Sản tp. Hà nội đã đỗ không còn tội lỗi lên đầu những người trốn chạy khỏi tổ quốc. Thiết yếu quyền thủ đô đã lên án gắt gao những người dân bỏ nước ra đi dù là hợp pháp (có đóng một vài vàng phệ cho đơn vị nước để sở hữ bãi, sở hữu ghe) hay là không hợp pháp. Báo chí, truyền thông trong nước cũng cổ võ, khuya chiêng, muá trống kết tội chúng ta là thành phần phản động, phản nghịch tổ quốc XHCN và khiến cho công bọn chúng có hung ác với những người Việt rời quăng quật quê hương.Trong trại sáng tác văn học nghệ thuật vào muà hè năm 1986, trên bờ hồ nước Sóc Xiêm, nhạc sĩ giáp Văn Thạch đang hát bài quê nhà và Cánh Hoa Dầu (nói về Lâm ngôi trường Tân Uyên của chiến khu vực D). Hai bài hát nầy tôi khôn cùng thích và vẫn còn đấy thuộc lòng.

Ngày đó, những thơ ca, truyện ngắn, văn học báo chí luôn mang nặng tính tuyên truyền CNXH. Những người dân tự xưng mình là kẻ mở rộng cửa thiên đường hạnh phúc cho kẻ khác đã bên nhau ra mức độ chặt phá rừng và tom góp tài nguyên tổ quốc để bán kiếm tiền, đựng nhà lầu, ăn ngon mặc đẹp. Hồ hết cánh rừng nhiều gỗ qúy vẫn có 1 thời được ca tụng là “Rừng đậy bộ độị, rừng vây quân thù” nay đã bị con tín đồ phản bộI white trợn. Hồ hết cánh rừng già có từ hàng ngàn năm đã cạn kiệt. Rừng đã trở nên tàn phá gấp tía lần thời kỳ chiến tranh. Những người dân nghệ sĩ như cửa hàng chúng tôi thấy đều ngọn đồi trọc, hầu như cánh rừng hoang truất phế thì tự dưng nhớ thương phần lớn cánh rừng xưa. Lâm ngôi trường Tân Uyên, Biên Hoà cây tràm được trồng để cung cấp gỗ cho quốc tế làm gớm tế. Tràm vừa mọc cao hơn nữa mái nhà. Tất cả nơi tràm đang ra hoa. Nhìn hoa tràm vành óng cất cánh phảng phất trong gió, phơi bản thân trong nắng vị trí miền hoang dã, khiến lòng ai ko xao xuyến, bồi hồi. Bọn chúng tôi chỉ với nhìn thấy một số trong những cây dầu mọc lác đác bao quanh. Gió cuốn quit, thổi vi vút, hoa dầu cất cánh xoay tròn trên ko trung và rơi đầy phương diện đất. Nhạc sĩ gần kề Văn Thạch vẫn sáng tác bài hát ‘Cánh Hoa Dầu”.

Xem thêm:

Cánh Hoa Dầu

Cánh hoa dầu chuyển phiên tít bay bay,Nhớ rất lâu rồi quen nhau từng ngàyCó những chiều call gió bay lênHoa dầu bay cánh nẩy lá đâm chồiHỡi người mếm mộ bên tôiCho tình yêu cho lòng rạt ràoBên rừng xa ngày xuân thật gầnNhững lâm trường, đông đảo dấu chân quaTa hát bài tình ca về rừng,Đẹp phần đa ước mơƠi! Từ ước muốn xa xôiBiết bao lưu niệm gợi ghi nhớ chút hương rừngRừng từ tay người hôm nay chợt đếnĐể mai sau nầy sở hữu bao hạnh phúcMang hương rừng từ phần lớn cánh hoa bay.

*

Tác giả Phong-Thu cùng 3 âm nhạc sĩ tăm tiếng trong Chương trình tái ngộ các thanh nữ Tài Hoa nước ta tại Thủ Đô Tị nạn Little Saigon (Nam California) ngày 7 mon 10 năm 2006. Hình trường đoản cú trái qua phải: Thi sĩ Quốc Nam, phái nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, thi nhạc sĩ Miên Du Dalat & văn sĩ Phong Thu. Photo by vietnamlibrary.net

Khi trở về từ trại sáng sủa tác, tôi sẽ hát bài quê nhà trong một cuộc tập huấn Anh Ngữ trên trường Trung học Trịnh Hoài Đức, Búng, Bình Dương. Fan đánh bọn cho tôi là ca sĩ Thăng Long, phụ thân ruột của ca sĩ Đoan trung khu hiện cư ngụ tại Canada. Một hôm, tôi gặp mặt nhạc sĩ liền kề Văn Thạch tận nhà một người bạn, anh hỏi tôi: “Nghe anh Thăng Long nói là PT đã hát bài quê nhà trong cuộc đào tạo Anh Ngữ. Cỗ PT phù hợp bài quê hương lắm sao?”. Tôi gật đầu: “Bài hát nầy tất cả cái nào đấy làm rung động người nghe. Trong những ca khúc anh viết, chắc rằng bài nầy và bài bác Cánh Hoa Dầu là tôi mê say nhất. Anh buộc phải gởi bài bác nầy để dự thi”. Anh cạnh bên Văn Thạch đã tâm sự rằng một hôm, anh sẽ cùng đứa bạn của tôi (người yêu thương anh) leo lên xe đò (mà tôi hay điện thoại tư vấn đùa là xe chở trườn nhưng tiền xe bus thời đó hết sức mắc và nặng nề chen chân, nhạc sĩ nghèo cùng cô bạn của tôi nên đứng ròng tung trên một mẫu xe rét như lò bánh mỳ và dày đặc như cá mòi) để tìm NHÀ THƠ LỚN-ĐỖ TRUNG QUÂN trên một tiệm cóc bên phía ngoài công ty chỗ Đỗ Trung Quân làm cho việc. Cạnh bên Văn Thạch mang cây bầy anh treo trên lưng xuống và hát khuyến mãi Đỗ Trung con cờ hát Quê Hương. Nhà thơ LỚN không hề nói một lời như thế nào và âm thầm lặng lẽ bỏ đi. Cách biểu hiện khinh thị và xem thường đã để cho nhạc sĩ cạnh bên Văn Thạch khôn xiết buồn. Anh nói với đứa bạn tôi hoàn toàn có thể là tôi đã làm “THỐI THƠ CỦA ÔNG ẤY”. Một nhạc sĩ không tên tuổi mà dám phổ thơ của một đơn vị thơ nổi tiếng. Thật cả gan. Nhạc sĩ sát Văn Thạch đã không ngờ người và thơ là hai quả đât khác nhau.Tôi ngần ngừ mặt bên thơ khủng Đỗ Trung Quân, nhưng lại tôi bao gồm đọc một vài bài thơ của ông đăng trên một vài ba tờ báo ở dùng Gòn. Gồm chi là ghê gớm nếu đem đối chiếu thơ ông cùng thơ của Trần bạo gan Hảo? báo mạng và quả đât văn học XHCN ở sài Gòn, Hà Nội đa số là đăng mua những âm nhạc sĩ khu vực miền bắc XHCN và những người dân có công với cách mạng. Ông Đỗ Trung Quân là một trong những thanh niên xung phong tương tự như nhà văn Nguyễn Đông Thức (Ngọc trong Đá) và một vài người khác sẽ thấm nhuần CNXH. Dẫu vậy báo chí đâu chỉ có ai ý muốn đăng gì thì đăng. Dù sao cũng có thể có tiền nhuận bút nên những người có thần thay đã núm phiên nhau chiếm hết chỗ rồi. Tôi là một người phù hợp ngồi nhìn thay sự và hiểu đúng bản chất muốn gồm tiếng tăm như công ty thơ NTNL thì cần trả giá?!?! chắc hẳn rằng giới nghệ thuật sĩ việt nam biết rõ những câu chuyện bên lề nầy rộng tôi?Không ngờ sau đó, bài xích hát quê nhà được chấm giải 3 toàn quốc và được vạc sóng trên tất cả các đài truyền thanh thì cũng chính là lúc fan nhạc sĩ bạc phận đã ra đi vĩnh viễn. Chỉ việc trúng một phần thưởng thì thương hiệu tuổi sẽ tiến hành nổi lên như diều gặp mặt gió. Fan ta bước đầu chắc lưỡi nuối tiếc thương fan nhạc sĩ tài bố bạc số. Tiếng tăm Đỗ Trung Quân nương theo bài xích hát cất cánh lên, cất cánh cao… cơ hội đó, công ty thơ LỚN mới cần cù viết một bài Điếu Văn tạ lỗi với nhạc sĩ liền kề Văn Thạch. Công ty thơ LỚN ân hận hận vì đã không nhận ra năng lực của nhạc sĩ ngay từ ngày đầu tiên hội ngộ hay ăn năn hận vày hành vi của bản thân tôi cũng không được rõ. Cơ mà nếu không tồn tại cái giải 3 đất nước hình chữ s thì bài xích Điếu Văn khóc nhạc sĩ tiếp giáp Văn Thạch dành được đăng cài đặt trên báo Tuổi trẻ em không? Ai cơ mà biết được? câu chuyện nầy vẫn tồn tại một nhân chứng, fan đó là chị H, người yêu của anh gần kề Văn Thạch hiện tại đang cư trú tại Phú Văn, Búng, Bình Dương. Cùng nếu ông Đỗ Trung Quân mong mỏi tìm người nầy thì nên hỏi đơn vị thơ từ Nguyên Thạch hiện đang công tác trên báo người Lao Động.Cái chủ đạo của bài hát quê hương giúp nhạc sĩ gần kề Văn Thạch cảm nhận giải 3 là bài hát đã đánh trúng vào trung tâm trạng của chính quyền CS Hà Nội. Và mẫu câu cuối cùng “Quê Hương ví như ai ko nhớ, sẽ không lớn nỗi thành người” của bài xích hát như một tin nhắn nhủ, răn ăn hiếp những kẻ phản bội quốc rời quăng quật quê hương. Bài xích hát vô hình dung đang trở thành công cố gắng tuyên truyền cho chính sách trong quá trình lòng dân than oán, chiếc ác, cùng sự gian dối hiện hữu khắp nơi. Nó hệt như một cô nàng xinh đẹp đã bị một tên tướng cướp cưỡng dâm.Bài hát thành lập và hoạt động đã gần 1 phần tư gắng kỷ nhưng vẫn còn đó nhiều tín đồ nhắc đến. Nó đã làm được hát những nhất trong đầu những năm 1990, cùng mãi đến nay vẫn còn đó là đề tài sôi nổi mà đa số người muốn search hiểu. Gồm kẻ khen, tín đồ chê. Những người tức bực muốn tẩy chay nó, nhưng cũng có thể có người yêu thích. Cơ mà nó vẫn tồn tại với thời gian và sống thọ vĩnh viễn đúng với mức giá trị và trung ương tình bạn chết vẫn gởi gấm cả nỗi lòng bản thân vào từng nốt nhạc.

Quê hương có còn là một chùm khế ngọt nhằm ru ta vào cõi mộng?

Cuộc phỏng vấn của mang Lâm, phóng viên báo chí Đài Á Châu thoải mái và bên thơ Đỗ Trung Quân về bài bác hát quê nhà ngày 5 tháng 10 năm 2008, sẽ khơi dậy trong tâm địa tôi bao lưu niệm vui buồn của không ít năm mon xa xưa. Hình ảnh bạn bè thân thuộc như còn quanh quẩn quanh đâu đây. Có người sống vào hạnh phúc, nhưng gồm người âm thầm đau khổ. Có bạn đã rời quăng quật cuộc vui nhân chũm “ tang thương đâu tất cả chừa ai. Giả dụ ta vô phúc làm người việt nam Nam”. Kẻ ở lại loanh xung quanh với miếng đời chật hẹp. Hô hào gián trá để tồn tại. Bạn sống tha hương chết giấc ngàn niềm thương nhớ quê hương. Có người đi hơn nữa thế kỷ chưa một lần dám để chân trên mảnh đất nền thân yêu. Đau xót triền miên với nước đôi mắt cứ rơi bên nầy hay vị trí kia bờ đạI dương.Đúng như lời ông Đỗ Trung Quân vẫn nói thì phần sau bài thơ không tồn tại câu cuối cùng. Bên thơ Đỗ Trung Quân cho biết nhà thơ Việt Nga, Tổng chỉnh sửa báo khăn choàng Đỏ là con gái của nhà thơ Lê Giang đang thêm vào. Việt Nga cùng tôi ko phải là 1 người xa lạ. Khi còn sống, chị đã nói cùng với tôi bài thơ “Bài học Đầu mang lại Con” của Đỗ Trung Quân thiếu hụt một câu sau. Tác giả bỏ lững lơ để người đọc tự gọi lấy. Tuy vậy hiểu ra sao đây khi giang sơn hoà bình nhưng dân vẫn tồn tại nghèo đói, lòng bạn ly tán. Chị về quê hương Cà Mau thăm chúng ta hàng, bà con, vẫn còn đấy nhìn thấy con nít mặc mũi nhem nhuốc và bốc cứt gà ăn?! Tôi viết lời nầy trước vong linh tín đồ khuất khía cạnh để hiểu rõ sâu xa tấm chân tình của nhà thơ Việt Nga so với hoàn cảnh của quê nhà Việt Nam. Những tâm tư nguyện vọng nầy chị đã cất mãi trong tim cho đến khi chị tạ thế trong một cơn trọng bịnh. Chị ra đi lúc tuổi còn xuân, niềm hạnh phúc vừa hé mở. Chị đã vứt lại thằng nhỏ bé Khương tội nghiệp vừa lên 1 tuổi và nhỏ nhắn không khi nào còn biết nở nụ cười. Tôi yêu thương chị mang đến não lòng.Riêng nhạc sĩ liền kề Văn Thạch thì chổ chính giữa sự rằng anh chọn bài bác thơ nầy bởi vì lời thơ mộc mạc, gần gủi với loại nghèo của quê hương. Anh sinh năm 1951 tại An Sơn, Thuận An, tỉnh tỉnh bình dương là vị trí nỗi tiếng có khá nhiều cây các vườn cây nạp năng lượng trái nhất khu vực miền nam Việt Nam. Xung quanh thị làng Thủ Dầu Một không hề ít sông lạch. Tại chợ cá là con sông Bạch Đằng thánh thiện hoà hai buổi nước lớn, nước ròng. Hàng ngày ra sông rất có thể thấy số đông chuyến đò nặng nề nề, nhàn rời bến chuyển khách quý phái sông. Rất nhiều chiềc thuyền con xuôi làn nước và đều đám lục bình gồm hoa tím nở trôi lênh đênh cùng bề mặt nước. Đi về phía bà Luạ, xuôi theo dòng sông là các vườn trái cây cỏ mát. Những bé rạch, con mương đầy cá với rong xanh, gồm có cây mong lắc lẽo…Bao bọc chợ tỉnh bình dương chỉ thấy mây nước, sân vườn tuợc xanh um, đầy cây trái. Có lẽ nơi phía trên đã chất chứa từng nào thơ mộng, lãng mạng để tạo ra một công ty văn tên tuổi đang đi vào văn học sử, Bình Nguyên Lộc. Nạm hệ bây giờ có nhà thơ từ Nguyên Thạch, nai lưng Bình Dương, nhạc sĩ Võ Đông Điền vẫn viết lên bài xích hát (Xin Đừng Trách Đa Đa) những bài xích thơ, truyện ngắn nhiều cảm xúc. Nhưng mà những văn nghệ sĩ tài danh nầy không bao giờ có bài xích được đăng bên trên báo Tuổi Trẻ tốt báo Thanh Niên, Lao Động…vì rừng như thế nào cọp nấy. Nhạc sĩ sát Văn Thạch vai trung phong sự rằng đọc bài xích thơ của Đỗ Trung Quân, anh như kiếm tìm lại tuổi thơ trên rất nhiều cánh đồng, bao gồm chiếc mong tre, đàn bướm,cánh diều, ao cá, vườn rau, có cây khế chua, có bà mẹ vn chân lấm tay bùn…Câu sau cuối của bài hát quê hương không nên nhắn gởi người đi tuyệt trách cứ một cá nhân nào. Vì không hẳn người ra đi là không yêu tổ quốc. Những người dân ở lại có có lẽ mình vẫn yêu tổ quốc? tư tưởng về tình thân tổ quốc cực kỳ trừu tượng. Chỉ tất cả hành động ví dụ mới khẳng định được lòng yêu tổ quốc. Ví như ở lại Việt Nam để cho rằng mình là người dân có công thiết kế tổ quốc nhưng tham nhũng, lộng quyền, nạp năng lượng cắp, chặt phá cây rừng, buôn lậu, hủy diệt tài nguyên quốc gia… phần đa hành vi kia là bộc lộ của lòng yêu non nước chăng?Như lời công ty thơ Đỗ Trung Quân nói với mặc Lâm “…Sau này thì bài xích thơ biến ngoại giao, trở thành mang một sứ mệnh bao gồm trị, thì xin thưa với khách hàng là điều ấy nằm xung quanh ý muốn của tác giả, chính vì một bài xích thơ được viết ra và khi đẻ nó ra, nó sống xuất xắc chết, dòng đó không nằm trong vòng tay của người sáng tác..” (ngưng trích). Tâm thành mà nói, nếu bài bác thơ kia chỉ phía bên trong báo khăn quàng Đỏ thì chắc chắn gì người việt hải ngoạI biết đến bài thơ nầy là của ông. Bài bác thơ cũng không phải đã mang trong mình 1 sứ mệnh lịch sử hào hùng nếu câu cuối của bài hát không tồn tại và nó cũng không tạo nên kẻ yêu tín đồ ghét. Bài bác hát đã tất cả một ảnh hưởng tác động rất bạo gan là tấn công trúng nội trọng tâm nhức buốt nhức đớn, của người việt nam ly hương. Họ chỉ gồm một quê nhà duy nhất. Quê nhà đó cho dù nghèo nàn, cơ cực vẫn luôn là nơi chúng ta đã sinh ra. Khi bài hát ra đời, những báo chí, truyền thông media hải ngoại công bố rất bạo phổi mẽ. Họ chửi mắng nhạc sĩ họ ngay cạnh hơn là chửi mắng ông Đỗ Trung Quân. Họ cho rằng câu ở đầu cuối là ám chỉ, răn đe, giáo dục đào tạo họ.Mọi tình nhân thích bài hát, ước ao quên nó đi nhưng mà lại quan trọng chối vứt nó. Như lời ông Quân đang nói, hầu như hình ảnh trong bài bác thơ là tất cả những gì mộc mạc, dễ thương và đáng yêu nhất của quê hương. Mang đến nên, sẽ hơn 32 năm qua, những người xa tổ quốc luôn luôn ấp ủ, mong nhớ, mong muốn một ngày về, chính sách cộng sản toàn trị vẫn cáo chung. Mọi tín đồ dân Việt sẽ chung tay gánh vác quốc gia và xây đắp một quốc gia Việt phái nam thịnh vượng, nhiều mạnh, từ bỏ do, dân chủ. Bởi vì tình yêu sâu nặng nề nầy, hàng năm, phần nhiều kẻ bội nghịch quốc sẽ gởi về nước ta hàng tỉ đô la để vực lên một chính sách đã mục nát, nghèo đói cơ cực mang đến tận cùng. Đó mới đó là câu trả lời trung thực độc nhất về lòng yêu thương quê hương, tổ quốc.Quê mùi hương là chùm khế ngọt, tuy thế chùm khế này đã mang vị chua và chát đắng khi chúng ta còn quan sát thấy những người trung thực bị bức hại, những nhà tranh đấu dân chủ bị nhốt tù tội. Các ngôi nhà thời thánh bị phá huỷ tung hoang mang đến nỗi Chuá, Phật không còn nơi cúng phượng. Và đáng bi đát hơn là những người cầm cây bút được Đảng bật đèn xanh lao trực tiếp vào thành trì của bầy ruồi bọ, tham ô, hối bại, lộng quyền thì bị thiết yếu những kẻ đứng ra hô hào, lộng ngôn đó lấy họ khảo tra trước vành móng chiến mã và giam trong số những trại tù. Đất nước nghịch lý vì vậy mà mọi người phải ngậm miệng, cúi đầu để sống. Chưa khi nào người dân thấp yếu nhất cho đến kẻ sĩ lại hèn yếu đến như vậy.Lời hát sau cùng “Quê Hương trường hợp ai ko nhớ, sẽ không lớn nỗi thành người” thiệt sự không phải giành riêng cho chúng ta, số đông kẻ tha hương. LờI sau cùng nầy đang ném thẳng vào mặt lũ tham tàn đang huỷ diệt cả nền văn hoá, nhân bản, lương tâm của tương đối nhiều thế hệ. Băn khoăn nhà thơ Đỗ Trung Quân có cùng cách nhìn với tôi không? xuất xắc ông vẫn hại như bao nhiêu năm qua ông đã sống, đã chịu đựng đựng và an phận?