Chúng ta của sau này

20 năm trước, diễn viên, ca sĩ lưu giữ Nhược Anh của tuổi 30 thành công lẫy lừng, vang danh trần giới với những giải thưởng nghệ thuật lớn nhỏ đã chế tạo ca khúc “Sau này”. Mà lại cũng là giữ Nhược Anh trong số những năm tháng đó, trong những năm tháng chín muồi nhất của đời người phụ nữ, lúc hát về tình yêu, cô lại hết về sự việc tiếc nuối, dang dở:

“Sau này,

Khi em vẫn học được yêu thương là như vậy nào

Thì đáng tiếc, anh đã bặt tăm giữa biển bạn mênh mông.

Bạn đang xem: Chúng ta của sau này

Sau này,

cuối thuộc dưới hàng lệ em đang hiểu ra

Có những người dân đã bỏ lỡ thì sẽ mất nhau mãi mãi…”

Chắc hẳn, nếu như các cậu trai, cô nàng nào từng lẩm bẩm theo giờ đồng hồ nhạc của “Sau này” vào thời khắc ấy thì chắc hẳn rằng giờ đây… họ đang trở thành những ông bố, bà mẹ, đã bước qua cái gọi là “thanh xuân” rất rất lâu rồi. Chỉ bao gồm điều, không biết khi nghe tới tiếng nhạc chứa lên lần nữa, họ tất cả còn rơi nước đôi mắt nhiều giống như các năm tuổi con trẻ ấy?

Có còn rơi nước mắt nữa hay không? Hãy nhằm Lưu Nhược Anh một đợt tiếp nhữa giúp ta tìm ra đáp án. 18 năm sau, lúc đã giáp ranh tuổi 50, khi sẽ đủ thâm nám trầm cùng từng trải để xem mọi sản phẩm công nghệ trên đời này rõ hơn, thâm thúy hơn, người thiếu nữ được ưu ái gọi với cái brand name hết sức ngọt ngào và lắng đọng là “Trà Sữa” đã đưa phần lớn tâm tình trong bài xích hát của bản thân mình chuyển thể thành một tập phim điện ảnh. Và bộ phim truyền hình đó chính là “Chúng ta của sau này” hay nói một cách khác với cái brand name quốc tế là Us và Them.


Phim kể về hai bạn trẻ là Lâm loài kiến Thanh và Phương tiểu Hiểu, tình cờ gặp gỡ nhau trên chuyến xe lửa trường đoản cú Bắc gớm về quê ăn uống Tết. 10 năm sau, cũng vào thời điểm cận Tết, họ lại một đợt nữa tình cờ có mặt trên cùng một chuyến bay về Bắc Kinh. Trong veo 1 thập kỷ lâu năm đằng đẵng ấy, đôi trẻ đã cố lấy tay nhau đi qua tương đối nhiều những thăng trầm vào cuộc sống, đã thuộc nhau ao ước rồi cùng nhau thực hiện, thuộc nhau điên loạn với tuổi trẻ nhưng mà cũng vì tuổi trẻ nhưng mà làm tổn thương đối phương. Bởi bao gồm một lời nói rất đúng “tình yêu cùng sự nghiệp tất cả mấy khi chịu đựng sánh bước cùng nhau trong những năm tháng tín đồ ta đề xuất quăng bản thân ra giữa cuộc sống rộng lớn?”

Làm một bộ phim truyện về sự xích míc giữa nhì thứ đặc biệt không yếu gì nhau trong cuộc đời mỗi người là tình yêu và sự nghiệp, lưu lại Nhược Anh đang dùng đa số phương thức mới để đi trên một con phố cũ. Cô không chỉ là sử dụng lối nói chuyện mới mẻ, lạ mắt mà còn mượn ngôn từ của điện hình ảnh để truyền tải hầu hết dụng ý thẩm mỹ và nghệ thuật vô cùng sắc sảo và khéo léo. Sự sắc sảo của lưu Nhược Anh được thể hiện thế làm sao và mang đến đâu, hãy cùng Phê Phim bọn chúng mình mày mò nhé!Đầu tiên là về kiểu cách đặt thương hiệu phim. Tựa phim “Us và them” dịch gần kề nghĩa gồm nghĩa là bọn họ và họ. Tưởng như thể những con người khác nhau. Tuy nhiên, thực ra, “chúng ta” với “họ” tại đây lại đó là cùng một người. “Chúng ta” của năm kia vẫn còn có nhau nhưng lại “Họ” của những năm sau này chắc hẳn rằng đã rời cách nhau chừng mất rồi. “Chúng ta” của rất nhiều năm đó với những hoài bão xa xôi, đã có lần mơ mộng chinh phục Bắc khiếp hoa lệ nhưng lại “họ” của những năm sau này, khi vẫn có tất cả mọi thứ, liệu Bắc gớm trong mắt họ có còn phù hoa rực rỡ đến thế, liệu công ty cửa, chi phí bạc, vị thế và danh vọng có còn là một thứ mà họ quan tâm? “Chúng ta” – “họ” được liên kết với nhau bởi từ và, ngỡ như gần tức thì trước mắt nhưng mà lại biện pháp nhau cả một quãng thanh xuân. Và ở trong tập phim này, “chúng ta” cùng “họ” biện pháp nhau đúng 10 năm cuộc đời.


*

“Us và them” để mốc thời gian bắt đầu vào năm 2007 và hoàn thành vào 10 năm tiếp theo đó, năm 2017. Số lượng 10 vốn tượng trưng cho việc viên mãn, vẹn tròn. Chỉ tiếc rằng, có lẽ rằng cả bộ phim truyện này, chỉ có hành trình “10 năm” là vẹn tròn, phần nhiều thứ còn sót lại thì không. Thời lượng phim là một tiếng 59 phút, chỉ từ một 1 phút nữa thôi sẽ đụng đến dòng mốc 2 tiếng đồng hồ đeo tay tròn trịa. Poster phim thì từng chữ phần nhiều thiếu đi một nét. Lưu Nhược Anh đã phân tích và lý giải rằng “Sau này không tồn tại chúng ta, sẽ không thể hoàn chỉnh”.

Bên cạnh đó, phim được lấy phát minh từ tè thuyết “Đón năm mới, hãy về nhà” của chủ yếu Lưu Nhược Anh. Có lẽ vì vậy nên thanh nữ đạo diễn đã chọn dịp đầu năm Nguyên Đán có tác dụng cột mốc đánh dấu những chuyển đổi và biến hóa của cả hai. đầu năm là thời điểm chuyển nhượng bàn giao giữa cái cũ và cái mới, là thời tự khắc đoàn tụ, sum vầy, cũng chính là thời khắc cho con bạn ta biết bao hy vọng. Ghi nhớ lại đa số phân cảnh đầu tiên trong phim, dưới music rạo rực của pháo hoa với màu sắc tỏa nắng rực rỡ của năm mới, đái Hiểu với Kiến Thanh trong thời điểm tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết nói lên mong mơ của mình. Loài kiến Thanh ao ước tìm được quá trình mới tốt hơn còn ước ao ước của Tiểu gọi là lấy được một anh ông xã Bắc Kinh.

Nhưng đầu năm mới cũng là thời khắc nhạy cảm bởi đây là thời điểm nhất trong năm khiến con bạn ta nhìn thấy rõ được bản thân cô đơn đến thế nào, thua thảm đến gắng nào. Vậy bắt buộc nếu như nỗi buồn xẩy ra vào cơ hội Tết, nỗi bi hùng ấy sẽ tăng thêm gấp bội. Hình hình ảnh bữa ăn đoàn tụ ngày tết của mái ấm gia đình Kiến Thanh nghỉ ngơi quê nhà dần vơi người, cho tới khi chỉ còn người ba ngồi lại mặt ly rượu trắng cùng hình hình ảnh Tiểu Hiểu âm thầm rời đi vào nước mắt đúng đêm giao thừa khiến bất cứ ai ai cũng cảm thấy trùng lòng.

Trong thời khắc người ta đếm ngược đón năm mới, thân tiếng pháo hoa như mong muốn xé tan bầu trời, sự cô đơn của không ít người già neo đơn như ông bố, sự lạc lõng của những cô bé đơn độc chỗ xứ người như đái Hiểu, sự vô vọng của một đàn ông trai chưa tìm được tiền như loài kiến Thanh được tồn tại quá đỗi chân thật, khiến cho ta đề xuất thốt lên, nó thừa buồn, nó đang quá thê lương rồi.


*

Năm 2008, hà nội thủ đô Bắc tởm hoa lệ được chọn làm khu vực đăng cai chũm vận hội Olympic. Ca khúc “Bắc Kinh tiếp nhận bạn” vang lên sống khắp hầu như miền của đất nước tỷ dân, thậm chí là là trong tòa nhà của kiến Thanh ngơi nghỉ quê. Đây cũng chính là cột mốc ghi lại sự cải tiến và phát triển vượt bậc của trung hoa và chỉ với một màn khai mạc cố kỉnh hệ vận hội hoành tráng, Bắc Kinh đang phơi bày cho cả thế giới biết sự hùng vĩ, hoa lệ, và tầm vóc lớn bạo gan thần kỳ của nó.

Dường như câu hát “Bắc Kinh mừng đón bạn, hầu như kẻ mộng mơ là những người dân tiên phong. Phép màu sẽ đến với phần đông ai có đủ dũng khí” đã reo rắc ý thức và hi vọng để những người dân trẻ tuổi ôm lấy dũng khí giữ vững lấy mảnh đất này. Đối với bọn họ Bắc Kinh là 1 trong phép màu, bởi họ tin rằng “mỗi lần thấy được Thiên An Môn lại cảm xúc sắp bao gồm điều gì đó kỳ diệu xảy ra”. Hay buộc phải chăng chính vì họ là số đông con bạn trẻ tuổi, họ say đắm sự chinh phục, cái cảm xúc được thắng lợi trên mảnh đất nhiều cạnh tranh đã khiến họ khao khát vươn lên rộng cả?

Bắc tởm hiện lên trong giấc mơ của loài kiến Thanh với Tiểu Hiểu xinh xắn là thế, nhưng sau cuối những gì bọn họ trông thấy lại chỉ là.. Những bé hẻm nhỏ tuổi bé, chật chội, phần đa khu phòng trọ ẩm mốc tối tăm, mọi hàng tiệm lề đường không được sạch sẽ cho lắm, ga tàu thì đầy rẫy fan nghèo mong mỏi kiếm thêm bằng cách buôn lậu. Với đó mới chính là Bắc Kinh, một Bắc Kinh sống động và trằn trụi nhất. Một Bắc Kinh eo hẹp và khốc liệt như thế nhưng vẫn có nhiều người mong muốn bám mang nó, muốn đoạt được nó.

Đây không hẳn một mẩu truyện xa xôi nào kia mà chắc rằng nhìn vào họ, tương đối nhiều người vẫn thấy bản thân bản thân trong đó. Chưa phải Bắc Kinh chính vậy Nhật Bản, là nước Mỹ, là trời Âu,.. Ai cũng từng mơ một giấc mơ Mỹ, ai ai cũng từng nghĩ về về nó bằng những mộng ước xa vời, nhưng gồm ai đầy đủ tỉnh táo để nhìn ra sự khốc liệt và đối đầu của phần nhiều thứ hotline là “giấc mơ”? Họ giữ vững vào nó và để rồi họ đã nhận được gì? có lẽ thông qua số phận của mỗi nhân vật, lưu lại Nhược Anh đã trả lời cho thắc mắc đó rồi. Chúng ta sẽ thuộc phân tích những nhân vật để có được câu vấn đáp nhé!

*
Phương Tiểu phát âm (Châu Đông Vũ) và Lâm con kiến Thanh (Tỉnh Bách Nhiên).

Kiến Thanh bao gồm một khát khao chính là được thành danh ở khu đất Bắc Kinh. Khát vọng ấy của cậu được khởi nguồn từ người bố. Vì cha cậu đã vứt lại tất cả đề về quê chăm lo mẹ lúc bà mang thai cậu bắt buộc ngay từ nhỏ dại chàng trai này sẽ tự nhủ chắc chắn khi lớn, cậu sẽ bong khỏi nơi này với có con phố riêng. Kiến Thanh luôn cảm thấy quê bản thân qua bao năm vẫn chẳng chuyển đổi gì nhiều, ngày trải qua hết sức dài, nó khác hẳn với nhịp sống nhanh lẹ thành thị. Xuất sắc nghiệp đại học, nỗi ước mơ này của cậu khủng dần lên khi bạn bè xung quanh dần gồm được công việc tốt cùng thành công. Ngay cả đến đứa bạn Tiểu Hiểu, cô cũng chỉ cân nhắc những chàng trai có công việc ổn định và gồm nhà trên Bắc Kinh. Cậu thơ ngây tin rằng dùng hết chi phí thưởng lúc thuê chiếc xe thông minh về quê nạp năng lượng Tết với tranh trả hoá đơn bữa ăn sẽ khiến cho người ta nhìn nhận cậu là người có tiền.

Xem thêm:

Tuy nhiên cậu sẽ sai, dần dần vì áp lực nặng nề cơm áo gạo tiền, Lâm con kiến Thanh đã nắm đổi. Cậu trở đề xuất vô tâm, cục mịch với chính người thân của mình. Cậu đã hết là con trai trai sẵn sàng “hái sao bên trên trời, nhặt trai dưới biển” vì người yêu mình nữa. Chỉ đến lúc Tiểu hiểu ra đi, con kiến Thanh new thực sự quyết tâm cụ đổi.

Cuối cùng, nhờ gồm Tiểu Hiểu, cậu vẫn thành công. Vừa căn vặn cũng là 5 năm đã tìm ra được con phố cho mình. Loài kiến Thanh vui vẻ hoan lạc dùng số tiền kiếm được mua nhà, phần đa tưởng sẽ mang lại cho tía và Tiểu hiểu một cuộc sống thường ngày no đủ. Mặc dù thế bố thì lắc đầu không chịu đựng rời quê lên thành phố còn tình nhân thì lại nói “Nếu anh cho rằng em của thừa khứ không nguyện thuộc anh trải qua hồ hết ngày tháng khổ cực. Thì tại sao bây giờ anh lại nghĩ em sẽ nguyện thuộc anh mặt nhau hưởng thụ những ngày tháng giỏi đẹp.”

Chỉ cho đến khi con kiến Thanh hiểu rõ tất cả, lại là dịp cậu và tín đồ mình yêu thương thương độc nhất đã chia ly, và phụ vương thì đã mất nữa.



Có người nói “Đàn ông bắt đầu tình yêu với việc chân thành cùng rồi anh ta bắt đầu mơ mộng. Còn Phụ nữ ban đầu tình yêu với sự mơ mộng và từ từ trở đề nghị chân thành.”

Tiểu phát âm khi đứng trước tình yêu luôn luôn mơ mộng đã yêu được một nam giới trai Bắc Kinh, sẽ là 1 trong những anh công chức có công việc ổn định, gồm nhà cửa đàng hoàng. Người mẹ Tiểu phát âm thì sớm đi lấy ông chồng ở nước ngoài, còn bố cũng đã mất. Vì khủng lên trong một gia cảnh như thế, nên lúc thân đàn bà một mình lên thành phố, chiếc khát khao hy vọng bám vào trong 1 chàng trai bất biến lấy làm chồng để dựa dẫm của cô ấy là hoàn toàn đường đường chính chính và hoàn toàn có thể hiểu được.

Khi nói tới Tiểu Hiểu, đạo diễn đã nhấn rất mạnh vào hình hình ảnh đôi giầy của cô. Cô ấy giỏi mang đầy đủ đôi giầy đế cao những màu sắc. Chắc rằng đây là chi tiết ẩn dụ mang lại việc, một cô gái quê như Tiểu đọc đang cố gắng rất những để hoàn toàn có thể xứng với hầu hết chàng trai Bắc Kinh với với cuộc sống thường ngày phồn hoa ở địa điểm đây.

Thế nhưng hệt như Kiến Thanh, cô ấy cũng đã thay đổi. Cô không hề đi đa số đôi giầy đế cao ấy nữa. Dần dần từ nơi mộng mơ Tiểu gọi trở bắt buộc chân thành. Tiểu Hiểu dữ thế chủ động tỏ tình với loài kiến Thanh bởi câu nói “Mình đang yêu một người. Cậu ấy không hẳn người Bắc Kinh, không có việc làm cho ổn định, không hẳn người hơn nhiều tuổi, trông cũng rất đẹp trai một chút.”

Cô ấy nguyện cùng người yêu chia đôi chén bát mì, nguyện đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống thường ngày của hai, nguyện chờ xe buýt chứ không chịu đi taxi vày nó đang tốn của hai tín đồ hai bữa ăn lận. Một cô bé hy sinh những như thế ở đầu cuối khi người con trai ấy dành được thành quả, người bên anh hôm nay không yêu cầu là cô mà lại là người phụ nữ khác. Tiểu gọi còn tự chế giễu cuộc đời chính mình bằng câu nói đùa chua chát “Buồn mỉm cười thật. Đáng lẽ đã hoàn toàn có thể làm vợ của anh tuy thế giờ lại chỉ là tình nhân…”

Bạn trai cũ của tiểu Hiểu luôn luôn sống xuất sắc vậy còn cô thì sao, cô bao gồm sống giỏi không? lừng chừng bạn trai của Tiểu gọi là gã bạc bẽo đã lừa không còn tiền của cô ý hay là người nước ngoài sẽ mua nhà ở cho cô sinh hoạt Beverly. Nhưng chắc chắn là một điều mang lại đến bây giờ cô ấy vẫn tồn tại cô đơn. Cuối phim, cô về bên trong căn hộ chật hẹp, đồ vật chất đống, cũng chẳng ai biết cô đang có tác dụng nghề gì, có thành công hay không? chắc rằng cuộc sống của cô ấy ấy sau từng ấy năm sống Bắc Kinh vẫn cứ ở giậm chân tại chỗ như vậy. 


Đạo diễn lưu Nhược Anh (giữa) và các diễn viên Điền Tráng Tráng, Châu Đông Vũ, thức giấc Bách Nhiên

Nhiều fan đã tinh ý phân biệt sự cô độc của đái Hiểu hết sức giống với lưu Nhược Anh. Cô gái đạo diễn này vẫn cô lẻ tẻ bóng vào suốt những năm trời cho tới khi cô bất thần thông báo kết hôn trong tuổi 44. Cô cũng khá được cho là đã sử dụng “Us và Them” để viết về mối tình đơn phương thời tx thanh xuân của mình. Năm 21 tuổi, Nhược Anh chạm mặt gỡ cùng đem lòng yêu ca sĩ trằn Thăng, anh là bạn thầy, tín đồ dìu dắt cô nhưng lúc ấy anh là tín đồ đã bao gồm vợ. Tuy vun rõ tinh ma giới thân cả hai, nhưng những gì họ chia sẻ với nhau thực sự cực kỳ sâu đậm. Nàng diễn viên đã khuyến mãi cho nam giới ca sĩ cuốn sách “Gửi anh của năm 90 tuổi” với lời khuyên nhủ “Em không mong ước cao lịch sự rằng chiếc cây em trồng sẽ cao hơn của tín đồ khác, cũng không nên nó cao bằng cây của bạn khác. Em chỉ hi vọng rằng, đỉnh ngọn cây của em có thể vừa vặn thấy được được đỉnh ngọn cây của anh ấy là đủ rồi.”

Còn è Thăng lúc được hỏi vì chưng sao ko đến tham gia buổi diễn của Nhược Anh đã trả lời “Em bao gồm giấc mộng của em, tôi tất cả chuyện bản thân tôi mong làm, chuyện của tớ vẫn chưa thành, tôi chỉ hy vọng em vẫn sống tốt.”

Có lẽ vày đã trải qua muôn nghìn cung bậc thăng trầm của tình thương như thế, nên những lúc làm một bộ phim về tình yêu, cô ấy đã khiến cho nó hiện lên khôn xiết chân thật, thật đến trần trụi và day hoàn thành ám ảnh.


*

Bộ phim được kể bằng hai tuyến đường truyện tuy vậy song, xen kẹt giữa lúc này và thừa khứ. Trường hợp như trong điện ảnh, thừa khứ hay được phân biệt với bây giờ bằng color phim đen trắng thì ở bộ phim truyện này, toàn bộ mọi thứ số đông ngược lại. Lý do được lý giải ngay trong phim. Kiến Thanh đã nói “Nếu như Ian không kiếm thấy Kelly, quả đât của anh ấy sẽ không còn còn màu sắc nữa”.

Câu thoại “Sau này chiếc gì họ cũng có.. Chỉ là không có chúng ta” đã trở thành điểm dìm giúp bộ phim thể các loại ngôn tình, tràn trề những câu thoại triết lý này không hề đem lại cảm hứng sến súa tuyệt giáo điều. Mà ngược lại phim mang tính chất thời đại cực kỳ cao, mối tình trong phim hoàn toàn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu trong buôn bản hội ngày nay.


Đoạn hội thoại của loài kiến Thanh và Tiểu hiểu trong lúc này cũng là điểm nổi bật sáng giá của cục phim. Kiến Thanh sẽ hỏi đái Hiểu cực kỳ nhiều thắc mắc “Nếu dịp đó em không vứt đi?”, “Nếu dịp đó hai ta làm cho đám cưới?”, “Nếu họ không nạm sống núm chết sống Bắc Kinh?” “Liệu chúng ta có thể ở cùng mọi người trong nhà mãi mãi chứ?”. Đối với tiểu Hiểu, cô ấy lại chỉ cần một câu hỏi duy nhất nhằm chẳng bắt buộc tiếc nuối nạm này “Nếu lúc đó can đảm cảm bước đi tàu thuộc em, em sẽ ở bên anh mãi mãi…”. Khi đó Kiến Thanh không đủ can đảm giữ Tiểu phát âm ở lại, vị cậu vẫn chưa thể cài được 1 căn nhà. Tuy nhiên cậu lại không hề biết rằng vốn dĩ Tiểu hiểu chỉ hy vọng một mái nóng chứ không thích một ngôi nhà rộng lớn mà lạnh buốt cô đơn. Sau cùng thì, nếu trên như đời này không có “nếu như”, thì mọi thứ vẫn khác đi rồi.

Thế nhưng, sau vớ cả, Nhược Anh không thể có ý định nhấn rất mạnh tay vào sự xâu xé xót xa trong tình yêu. Cuối phim, tiểu Hiểu đã hỗ trợ Ian đưa ra Kelly, cô ấy đang đưa nhân loại của cả nhị ngập tràn màu sắc trở lại. Cả hai đang tìm thấy nhau, đang giải đáp khúc mắc của nhau, và sau cùng đã được chào tạm biệt nhau một giải pháp đầy đủ, vừa đủ nhất. Cảnh hai bạn cùng nhau hét vào tầm khoảng không có lẽ chính là lời hồi đáp sau cuối của những người lỡ đánh mất nhau muốn giành riêng cho nhau. Chỉ cần phải biết được fan kia sống tốt, chỉ việc dành cho nhau lời chúc phúc kẻ địch chân thành nhất, cố là đầy đủ rồi. Lưu Nhược Anh đã có thể quên đi mối tình năm xưa, giờ đây cô ấy đang niềm hạnh phúc với tình cảm của mình. Giống như Kiến Thanh đã nói cùng với Tiểu đọc “Chắc chắn người rất có thể hái sao trên trời, nhặt trai dưới biển cả vì em sẽ xuất hiện”.

Thông điệp mà nàng đạo diễn ý muốn gửi gắm được mở ra ngay vào credit của phim. Đó là phần đa lời nhắn nhủ thành tâm nhất, bình dân nhất nhưng mà cũng nâng cao nhất mà lại cô ấy hy vọng gửi tới đầy đủ người:

“Đừng đợi đến khi quá muộn bắt đầu nói lời xin lỗi. Đừng đợi cho đến khi quá muộn mới nói lời yêu thương thương”.